Tình
yêu sáng ngời giữ ta lại với
đừng đi
nhé tình giữ nhau lại thôi
bao giờ
hết cơ hàn ta xin đền cho
môi cười
thơ ngây
là khi về tóc em mù khơi
là mây đã về chiếc hôn nhẹ thôi
có em dắt ta vào lối yêu thần tiên
ôi tình vô biên huh…

Bình:
Có khi đêm lại đem niềm sáng, có khi gió lại mang niềm yên,
cái lặng vô tình lại hoá ra xô bồ giữa đời thường.
Và nhiều khi ngây ngô lại hoá ra khôn ngoan đấy!
Có những điều mà ta không hiểu được, và cũng chẳng cần hiểu,
giống như anh chàng trong bài hát, cứ ngu ngơ: “Ta đã yêu nhau chưa vậy? biết làm
gì? Cứ để “em dắt ta vào lối yêu thần tiên”
Tôi thích vocal của bài hát này, cách luyến âm, giữ giọng của
Thuỷ Tiên cũng để lại những cảm xúc.
Một bài hát ngắn, chẳng có lời đầu cuối, chẳng phải là một câu chuyện! Mà cần chi,
điều thắc mắc (hay câu hỏi) của em đã làm bài hát có hồn, bài hát có hồn thì tìm
được hơi thở đồng điệu thôi.
“Bao giờ hết cơ hàn ta xin đền cho- môi cười thơ
ngây”, bao giờ hết đêm tàn anh sẽ đền cho, đôi lời thơ bay!
[Trang chủ] [Tài liệu] [Trao đổi] [Âm nhạc] [Lớp 12C1] [DD02KSTN]