Phố mùa đông

Bảo Chấn

 

Phố sương mù, phố chưa lên đèn. Núi quanh đồi nhớ mùa trăng cũ.

Từng dốc phố cuốn quanh núi đồi, vẫn đi t́m bóng trăng lẻ loi!

Tháng mưa về tiếng mưa ru hời. Phố bên đồi đứng chờ em tới

Hồ xanh thắm trong mưa buồn rơi, tiếng em cười nói quanh đời tôi

Mai tôi đă rời xa núi đồi, sẽ mang theo hương đêm ngày cũ

Lời tôi hát đồi núi chập chùng! Có đôi khi nhớ thiên đường xưa.

Mai tôi sẽ rời xa kỷ niệm, sẽ mang theo ánh trăng ngày thơ

nh em có hằn vết son buồn, khép đôi môi câu hát vô thường

Lối em về rẽ qua phố chợ, thông già vẫn ŕ rào nhớ

V́ em đă mang theo ngày thơ, ánh trăng về giữa đêm mộng mơ.

 

Lời trần t́nh của kẻ lăng du:

Cơn mưa sương sớm rơi rơi trên phố núi, đất trời vẫn vương hương đêm. Những lúc nhập nhằng này, khi mà ngày mới đă muốn tới nhưng đêm cứ  níu kéo, cảm giác như nuối tiếc, như bâng khuâng day dứt….

            …Hoàng hôn đă tắt, nắng vàng rồi cũng nhạt phai, hơi lạnh mùa đông phủ lớp mây vàng quanh phố, trăng lẻ loi thở nhịp thần tiên.

                Thiên đường trên cao vẫn sóng sánh đời trần tôi, kỉ niệm xưa kia thức dậy trong tâm trí, nhịp nhàng, vội vàng như nhịp đập con tim …..

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

            

           

     Mưa, mưa, lại mưa, không hiểu sao cứ mỗi lần mưa, có ǵ đó lay dậy một nỗi niềm xa xăm.

           

Tất cả, tất cả hoà lẫn, đó là cảm giác ǵ: nhớ, thương, hay hoài niệm về một dĩ văng xa xưa?

 

            Đà Lạt hoàng hôn, một buổi tà dương tĩnh mịch, vẫn bên bờ hồ Hồ Xuân Hương ấy, vẫn ghế đá ấy, có một người ngồi nhớ, ngồi mơ và ngóng đợi một người. Lúc này, quanh anh chỉ c̣n hơi thở của đất, lời trần t́nh của gió, hương lay của đêm, và nhẹ nhàng, điệu đàng nàng trăng chàng ngắm. Người ấy của anh cũng thế, vây quanh anh bằng những kỉ niệm hồn nhiên, thơ thơ…

            Những lúc như thế, anh lại nghĩ về ḿnh, về em, về những ngày thơ mộng cùng em bên đồi thông vi vu, cùng tay nắm bên nhau cười đùa dưới thung lũng t́nh yêu, những khi vai sát nhau cùng đi những bậc đá thác Camly, thiên đường trong những giấc mơ khi anh cùng người trong ṿng tay nhau, thở nhịp gấp gáp của tạo hoá…

            Và mưa rơi như kỉ niệm dần xa, cuộc đời vẫn buông chảy, nhịp sống rồi sẽ quen khi câu hát vô thường vang lên trong màn đêm tĩnh mịch, bước đêm đi dần vào cô liêu, t́nh thơ như một giấc mơ đẹp, vẫn c̣n đọng lại qua một đêm sống trong hồi ức.

            Môi đă khép, t́nh rồi tan, mong manh đến thế! Cái đẹp, nguồn thơ rồi cũng mất đi cùng ánh trăng ngày nào, giờ này c̣n tỉ tê lời thánh thót bên tai, giữ cho nhau những kỉ niệm đẹp, giữ cho nhau lời vàng son thuở ấy! Thiên đường vẫn cho hai người, ánh trăng lại về giữa bóng thường nhật câu!

Tháng 10 năm 2004

Viết cho người ra di!

 

Các bài hát trong anbum Lê Hiếu Vol2:

 

[Trang chủ]        [Tài liệu]      [Trao đổi]        [Âm nhạc]        [Lớp 12C1]        [DD02KSTN]