Hăy trả lời em

Ca sĩ: Lệ Quyên

 

 Em hỏi anh: có bao giờ, con sông kia thôi ngừng trôi?

Anh trả lời em rằng:                                         

 một ngày nắng hạn, sông sẽ cằn khô!

Em hỏi anh: có khi nào, đám mây kia thôi ngừng bay?

Anh trả lời em rằng:

 mây ngừng bay khi mưa đến bất chợt!

Em hỏi anh: có bao giờ, anh thôi không c̣n yêu em?

Anh trả lời em rằng:

 cuộc t́nh chúng ḿnh, không bao giờ tan!

Em hỏi anh: đến khi nào, anh đi chung đường người ta?

Anh cười với em rằng:

T́nh yêu đôi ta măi chung một đường!

 

Nhưng sao hôm nay anh đă đi xa em rồi,

như con sông kia đến lúc cằn khô

Em đây ngây ngô khóc than đêm ngày

Mong sao nước mắt lấp đầy con sông kia!

Sao khi xưa anh không nói với em đôi lời:

T́nh yêu đôi ta có lúc tàn phai!

Cho con tim em xót xa mong chờ:

Trời tan cơn mưa, mây sẽ lại bay!

..Trời tan cơn mưa, anh sẽ quay về!”

 

          Có ǵ đó như tha thiết, như trách móc trong lời dỗi hờn của cô gái: “Nhưng sao…”, “Sao khi xưa…” , vẫn c̣n luyến tiếc vấn vương sau cuộc t́nh không trọn, những ǵ là thơ, là mơ, là “đẹp tuyệt vời trong ngày lăng mạn ấy” đă không c̣n!

          Cô gái trách chàng trai, c̣n chàng trai? Anh là khách thể, với anh cũng đă một thời say đắm, một thời nồng nàn! Khi mà chủ thể: cô gái; và khách thể: chàng trai, có những suy nghĩ đồng điệu, thời gian ấy, (đối với suy nghĩ của chủ thể) là những giây phút của hạnh phúc, của tin yêu, của ḥ hẹn, của lo lắng vu vơ…

          Bài hát không có sáng tạo mới, nếu không muốn nói nó đă là một môtip quá quen thuộc! Vậy, điều ǵ gây hiệu ứng ở bài nhạc này? Hoà âm, mix, … không có ǵ nổi bật, thế, tại sao lại gây sự chú ư với nhiều người?(và trong đó có cả tôi!) Chỉ có thể giải thích trên khía cạnh tâm lư: sự đồng cảm và giả đồng cảm!

          Bạn hăy nghe lại đoạn đầu của bài hát, sự dẫn dắt mới khéo sao! Và hơn cả là giọng hát truyền cảm của Lệ Quyên, nghe cứ như lời th́ thầm của đôi trai gái, ngọt ngào lắm, thân thương lắm! Tôi th́ cứ tưởng tượng ra h́nh ảnh đôi mắt đen lay láy của cô gái nh́n chàng trai, với tất cả sự tin yêu và ngây thơ; c̣n chàng trai; đáp lại, bằng “những lời có cánh”, với sự thành thật nhất đời?!

          Tôi nói thế, bạn nghi ngại tôi đồng ḷng với hành động của chàng trai? Những khoảng khắc chỉ đáng quư khi ta trân trọng nó, lời nói chỉ đáng tin nếu (ít ra) được nói với một tấm ḷng thật, một suy nghĩ thật, tôi th́ không cho rằng chàng trai không thật khi nói những lời ấy (vào lúc ấy-phụ nữ tinh tế thế kia mà!).

          Con người ta dễ thay đổi khi đặt vào hoàn cảnh mới (không xét ở khía cạnh thích nghi!), nếu chưa có lập trường vững chắc và đam mê thật sự. Và chàng trai, ở trường hợp thứ hai, đă là người “không một ḷng”, khi để cô gái cô độc trên con đường, mà trước đây họ đă cùng đi!

          Chàng trai đang bước trên đường phiêu du nào, ai biết được, chỉ biết, trong ngàn vạn lối đi ấy, chàng ta đă không đi cùng lối xưa. C̣n cô gái? Nàng đang mong ǵ? Chỉ nghe cô ấy đang trông ngóng tương lai, c̣n thực tại, cũng không biết cô ấy đang dừng chân hay lại đang rảo bước trên chặng thiên lư nào!

Nghe Lệ Quyên ở Nhạc số.net

 

[Trang chủ]    [Tài liệu]    [Trao đổi]    [Âm nhạc]    [Lớp 12C1]    [DD02KSTN]