Đỗ Bảo ra anbum "Cánh cung" cũng đã được hơn tháng rồi, những bài hát do anh sáng tác
trong anbum có ít nhiều gì đó là tuổi trẻ, là sức bật đang được đợi chờ. Và tôi tìm thấy ở đấy sự thú vị về hoà âm, phối nhạc, về cách sử dụng nhạc cụ, các hiệu ứng âm thanh.“Một mũi tên bay đi thường tạo ra hình ảnh ngọn mục. Sức lực ấy không tự nó, cánh cung đã cho nó sức lực để bay đi”

Ngày hôm qua, qua trong căn phòng anh đơn độc.
Qua ngoài phố em lãng quên.
Kìa sao ta, sao ta sầu thảm những nỗi buồn như ai
Kìa em, em đi tìm lại tia nắng hồng phôi thai
Nhớ lại ngày hạnh phúc
Nhớ bằng lòng nát mục
Em giương cánh cung
Em không còn hiền dịu.
Đi đường nào trong nắng hanh
Em mang kỉ niệm nào về anh?
Cứ buông dây cung.
rồi ta đành.
rồi ta đành....
Bình:
“Khó hiểu ở những lời mở đầu và những lời kết thúc, có vẻ như bài hát là địa hạt của một tâm hồn bưng bít.
Nhưng cũng có gì lạ đâu, chẳng cần phải là nhà tâm lí học hay một người từng trải, cũng có thể suy ngẫm từ những điều tác giả muốn nói. Lời bài hát, như ai
đó nói, là lời trần tình của một chàng trai vừa trải qua mối tình không quá sáng sủa, nhưng cũng không phải không thơ mộng. (Hai đoạn đầu)
Sự nuối tiếc quá khứ hay là chút hương vương còn lại? Sóng sánh lời trần tình như trăng thưa nắng xế. Chút ít ấy được gì trong cơn sầu muộn.
Cứ buông đi những gì tốt đẹp nhất, gió cuốn đi và tên xé gió. Sức lực như nội tại, như tiềm ẩn trong khối lời chất chứa, rồi cũng mất đi như chưa từng thôi!
rồi ta đành.
rồi ta đành…”
Các bài hát có trong anbum:
[Trang chủ] [Tài liệu] [Trao đổi] [Âm nhạc] [Lớp 12C1] [DD02KSTN]